Trang thông tin điện tử của hệ thống Y tế Vinmec
Logo

Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Times City

458 Minh Khai – Hai Bà Trưng – Hà Nội

Hotline:

024 3974 3556

Tư vấn cấp cứu:

024 3974 4333
CHUYÊN VIÊN TRỊ LIỆU TÂM LÝ TRẺ TỰ KỶ: “HẠNH PHÚC VỠ ÒA KHI ÁNH MẮT CHÚNG TÔI CHẠM NHAU”
03/05/2018 19:26

Người ta vẫn thường nói: “Trên hành trình tìm kiếm tình yêu, hạnh phúc chỉ đến với những ai biết kiên nhẫn, biết lắng nghe, biết nỗ lực và dũng cảm đương đầu với thử thách”. Đúng vậy, dù có khó khăn đến mấy, dù được cười hay phải khóc, tôi cũng luôn dặn mình phải vượt qua để nắm thật chặt bàn tay "Lilo bé nhỏ" của tôi. 

“Lilo & Stitch” là một trong những bộ phim hoạt hình mà tôi rất yêu thích. Và nếu ngày nào đó “Lilo & Stitch” chuyển thể thành phim, thì Anh Thi bé bỏng của tôi chắc chắn sẽ “thủ vai” Lilo rồi.

Điều tôi yêu thích nhất ở Anh Thi là suối tóc đen mượt. Phần mái được cắt gọn gàng cao trên lông mày, che đi vầng trán “ương bướng”. Làn da ngăm đen, khoẻ khoắn. Đôi mắt to, đuôi mắt hơi xếch. Lần nào đón Anh Thi, tôi cũng cảm thấy điều gì đó thật tươi mới và rất đỗi bình yên.

Ngày đầu tiên đến lớp, Anh Thi ôm chặt cổ bố, con chỉ khóc, khóc và khóc. Bố Anh Thi dường như đã quen với việc đó nên nhanh chóng gửi lại túi đồ rồi chào tạm biệt cả hai cô trò. Lúc này, chỉ còn tôi và Anh Thi. Cô bé vẫn khóc, đôi chân nhón lên từng bước, cố tránh tôi thật xa. Những tiếng “À ú à ú…” bắt đầu cất lên, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào.

Tôi im lặng chờ đợi, chỉ mong cô bé nhìn mình lấy một lần. Nhưng không, dù trên tay tôi đây toàn là những món đồ chơi sặc sỡ, hay dù tôi có tìm mọi cách để gây chú ý, cô bé vẫn dứt khoát phớt lờ.

Tôi dừng lại, tiếp tục quan sát cô bé. Vẫn là những tiếng “ À ù a u à ù a u...”. Tôi bối rối, vội vàng bắt ngay lấy một giai điệu nảy lên trong đầu và hát:

“Daddy finger, daddy finger.

Where are you? Here I am, here I am.

How do you do?”

Anh Thi ngừng khóc! Tôi tiếp tục hát. Cô bé nghe chăm chú hơn.

Thế rồi chúng tôi cùng nhau hát. Anh Thi hát trước, tôi phụ họa. Cô bé nở nụ cười giòn tan. Người ta vẫn thường nói: “Trên hành trình tìm kiếm tình yêu, hạnh phúc chỉ đến với những ai biết kiên nhẫn, biết lắng nghe, biết nỗ lực và dũng cảm đương đầu với thử thách”. Đúng vậy, dù có khó khăn đến mấy, dù được cười hay phải khóc, tôi cũng luôn dặn mình phải vượt qua để nắm thật chặt bàn tay con.

Anh Thi đặc biệt đam mê những chiếc que. Con có thể say sưa ngồi xếp chúng cả buổi và khúc khích cười một mình. Với Anh Thi, đó là cả thế giới đầy màu sắc mà không ai được chạm vào. Có lần, tôi đưa tay vào chiếc giỏ đựng đồ chơi của cô bé, rồi nhặt một chiếc xếp cạnh. Con khó chịu gạt tay tôi ra. Lần một, lần hai…lần thứ n…

Cô bé tức giận!

Tôi cố tình chọc ghẹo thêm một lần nữa.

Con bất ngờ dùng đôi chân thon dài của mình chặn ngang người tôi, nhanh tay gạt hết đống que về phía trước. Chỉ trong tích tắc, cả Anh Thi và thế giới của cô bé đã quay lưng lại với tôi.

Tôi vừa buồn cười, vừa tủi thân. Buồn cười vì cuối cùng Anh Thi cũng chịu phản ứng – ít ra cô bé cũng biết có người đang trêu ghẹo mình. Tủi thân vì hóa ra mình chẳng bằng nổi những chiếc que vô tri vô giác kia. Lạ lùng quá, tôi đang ghen với cả những chiếc que cơ đấy!

(Ảnh minh họa)

Trong quá trình trị liệu, khó nhất là việc hướng dẫn con tương tác mắt. Điều đơn giản nhất mà tôi hay làm là gọi tên của Anh Thi và yêu cầu cô bé nhìn vào mắt mình. Có những lúc được gọi tên, cô bé vẫn cứ nhìn đâu đó thật xa xăm khiến tôi luôn trong trạng thái “Gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời”.

Ngay cả khi tôi cố tình đảo người nằm bò xuống dưới đất hay bày biện những chiếc que xinh xắn mời mọc trước mặt thì Anh Thi cũng chẳng có gì suy chuyển. Tôi hậm hực với chính mình, giận bản thân chưa tốt. Nhưng rồi, chính hình ảnh của Anh Thi khi tập trung xếp những chiếc que đã dạy tôi phải kiên nhẫn. 

Tôi bắt đầu thay đổi, từ nụ cười, ánh nhìn của mình cho đến phương pháp trị liệu và đồ dùng dạy học. Tôi cẩn thận hơn, chuẩn bị kĩ hơn và đánh giá lại tất cả các khâu trị liệu nhiều hơn. Tôi cố gắng từ tốn lại hết mức có thể.

Rồi ngày ấy cũng đến. Một lần, khi tôi thổi bong bóng, đôi mắt to tròn của con tò mò nhìn vào vật thể lạ trước mặt, tỏ vẻ thích thú. Đôi mắt ấy đã cười. Tôi vội vàng thổi bóng lướt ngang qua tầm mắt. Đôi mắt ấy nhìn trúng tôi. Thổi thêm một quả nữa. “Bùm!”. Khi bong bóng xà phòng vỡ, ánh mắt của hai chúng tôi chạm nhau. Vỡ òa hạnh phúc, tôi lại gần, ôm Anh Thi và nhấc bổng cô bé lên, quay vòng vòng. “Lilo của tôi” cười lớn, một nụ cười toả nắng. Tôi thấy lòng mình ngân lên những khúc nhạc khe khẽ.

Từ sau đó, chúng tôi dường như đã đồng điệu hơn và hiểu nhau hơn. Thời gian thấm thoắt trôi qua, cùng với sự giúp đỡ từ các chuyên gia trị liệu khác, bé Anh Thi đã hiểu mệnh lệnh hơn, bắt đầu chịu thực hiện những công việc lặt vặt. Cô bé biết chỉ tay và giờ đây còn chịu ăn các loại thức ăn một cách đa dạng. 
Thời gian ba tháng của con tại trung tâm tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc khó tả. Tôi tự nhủ mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa vì những thiên thần xinh đẹp này. Sự cải thiện ở Anh Thi, dù là những điều tưởng như hết sức đơn giản, nhưng là cả nỗ lực không nhỏ từ phía các nhà trị liệu, các y bác sĩ, cả từ phía cô bé cũng như gia đình của con.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

Chuyên viên tâm lý trị liệu Trương Tạ Anh Nga
(Đơn nguyên Kỹ thuật cao điều trị tự kỷ và bại não, Vinmec Times City)

Chia sẻ bài này

Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Vinmec Times City

Địa chỉ: 458 Minh Khai – Hai Bà Trưng – Hà Nội

Tel: (84 24) 3974 3556 | Fax: (84 24) 3974 3557

 Copyright (c) 2015 by VINMEC. All rights reserved.
Thiết kế website bởi Wecan-Group.com